Xinh đẹp, tài giỏi và thành đạt nhưng đã ngoài 30 tôi vẫn muộn chồng

Tôi đến những buổi hẹn hò qua mai mối, người thì già quá, người đã qua một lần đò, người nhạt nhẽo, người kém duyên,…đã ngoài 30 tuổi tôi vẫn muộn chồng.

Phải chăng tôi quá cầu tiến và hiện đại?

Xinh đẹp, tài giỏi và thành đạt nhưng đã ngoài 30 tôi vẫn muộn chồng

Xinh đẹp, tài giỏi và thành đạt nhưng đã ngoài 30 tôi vẫn muộn chồng

Tôi được sinh ra ở một vùng quê nghèo của dải đất miền Trung. Ý thức được sự cơ cực của bố mẹ ngay từ khi còn nhỏ nên dù đi học hay đi làm, tôi luôn đặt cho mình những mục tiêu rất cao.

Chân ướt chân ráo bước ra thủ đô, tôi vật lộn đi làm thêm từ năm nhất đại học. Rồi mới năm 3, nhờ kinh nghiệm già dặn tôi được khá nhiều công ty lớn mời về làm việc. Đến nay mới ngoài 30 tuổi, tôi đã leo lên chiếc ghế giám đốc kinh doanh của một tập đoàn nước ngoài. Cũng nhờ có chút tài lẻ mà tôi đã mở được một chuỗi nhà hàng riêng mang tên mình.

Về ngoại hình, tôi cao ráo và có gương mặt ưa nhìn, có chút sắc sảo nên hồi đi học được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng trong mắt tôi khi ấy, bọn con trai si tình thật là ấu trĩ, học không lo học, tiền không lo kiếm mà cứ chăm yêu với đương.

Khi đi làm, tôi cũng được nhiều người đàn ông tán tỉnh, thậm chí có những người thành đạt, lái xe sang tới nơi đưa rước nhưng tôi đều làm lơ. Lúc ấy, tôi chỉ tập trung hết sức cho công việc. Tôi nghĩ sự nghiệp thành công, nhan sắc xinh đẹp, tiền nhiều thì không thiếu gì đàn ông để tôi chọn. Hơn nữa tôi sợ mất tự do, sợ mình trở thành bà mẹ sề khi bắt đầu cuộc sống sau hôn nhân.

Tiền kiếm được ngoài gửi về cho bố mẹ, tôi dùng đi ăn uống sang chảnh, đi nâng ngực nội soi, mua xe, mua nhà,…khi nào hứng thì đi du lịch khắp nơi. Trong khi đó, bạn bè tôi đứa nào cũng chồng con đề huề, có đứa thậm chí còn đã kịp lấy chồng hai. Mấy đứa bạn thân hỏi sao 30 rồi tôi vẫn muộn chồng, tôi chỉ biết cười trừ cho qua chuyện vì tôi đang còn muốn hưởng thụ cuộc sống độc thân.

Xinh đẹp, tài giỏi và thành đạt nhưng đã ngoài 30 tôi vẫn muộn chồng

 Tôi ước ao có một người cùng mình chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn

Tôi ước ao có một người cùng mình chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn

Nhưng rồi cái suy nghĩ của tôi cũng phải thay đổi sau một trận ốm lớn. Dạo đó tôi thường xuyên phải thức đêm đến tận 3- 4 giờ sáng để hoàn thành một dự án, ngày ngủ 2 tiếng và tồn tại chỉ với bánh mỳ, cafe,…cơ thể tôi bị suy nhược nặng.

Nằm trong viện một mình với đống vitamin, đạm truyền bỗng dưng tôi thấy mình thật cô độc. Sau này khi về già, ốm yếu bệnh tật thì biết nương tựa vào ai? Tôi không cần một người chăm sóc nhưng cần một chỗ dựa tinh thần. Tôi sợ cô đơn, tôi muốn tìm một tấm chồng…muốn có cuộc sống gia đình sau hôn nhân.

Trở về từ bệnh viện, tôi bắt đầu đi tìm người đàn ông của mình thông qua mấy trung tâm mai mối. Nhưng 30 tuổi tôi vẫn muộn chồng thì ngoài kia liệu còn có những người đàn ông tốt tính, hơn tuổi tôi, chưa lập gia đình và thu nhập cao không?

Nếu trừ nhược điểm là hơi lớn tuổi thì tôi có tất cả những gì mà một người con gái bình thường mơ ước, tôi giàu, tôi giỏi, xinh đẹp và dáng chuẩn. Tôi hoàn toàn có quyền đòi hỏi một người đàn ông tốt cho cuộc đời mình.

Tôi đến những buổi hẹn hò, người thì quá già, người thì đã qua một lần đò, người ăn nói nhạt nhẽo, người thì kém duyên,… Càng gặp nhiều người tôi càng cảm thấy tuyệt vọng hơn. Cũng có nhiều người đến với tôi vì biết tôi giàu, tôi có tiền, họ nghĩ tôi là một “bà cô” ế chồng nên dễ dãi, có thể vơ tạm ai đó về làm chồng cũng được.

Hơn 30 tuổi tôi vẫn muộn chồng, giờ đi tìm một người đàn ông vì tình cảm chân thành mà đến với mình thật khó, có lẽ tôi đã để lỡ mất thời điểm ấy. Dù tôi có nhan sắc, có sự nghiệp kinh doanh riêng nhưng tôi ước ao có một người cùng mình chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn.

Nguồn: Hôn nhân và gia đình