Nhật ký tìm chồng của cô nàng tuổi Tuất (P 1)

Đến giờ phút này ngẫm lại nhật ký tìm chồng của mình, Khánh Anh vẫn ngỡ ngàng khi lần đầu tiên gặp Hiếu, một thanh niên mặt búng ra sữa.

Ghi tên trai trẻ vào nhật ký tìm chồng

Ghi tên trai trẻ vào nhật ký tìm chồng

Ghi tên trai trẻ vào nhật ký tìm chồng

Khánh Anh quen Hiếu trên một trang web hẹn hò online. Chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình này xuất phát từ một đoạn giới thiệu đầy tính khiêu khích: “Đàm Khánh Anh, nhà văn tự do, sinh năm 1982, tuổi Tuất. Ai không sợ bị chó cắn thì nhào vô”.

Ba ngày sau, Khánh Anh nhận được rất nhiều thư làm quen, nhưng ấn tượng nhất là hòm mail: “Đỗ Đức Hiếu, thiết kế nội thất, tuổi chó, chưa được phòng dại nên không biết ai cắn ai đau hơn ”.

Khánh Anh tự nhủ bằng tuổi cũng tạm ổn, cô cũng không còn trẻ trung để mà kén chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình. Thế nhưng khi gặp nhau tại quán cà phê Gió Xưa trên đường Nguyễn Khuyến, Hân phải ngỡ ngàng khi gặp Hiếu. Nhật ký tìm chồng của cô có lẽ không thể thiếu tên anh chàng hóm hỉnh này, cũng là tuổi chó nhưng Hiếu kém Khánh Anh đến tận 12 tuổi.

Nhìn khuôn mặt còn búng ra sữa của Hiếu, Khánh Anh suýt thì té ghế, cô quay lưng bỏ đi không thèm ngoái lại nhưng Hiếu đã kịp kéo cô ngồi ngay xuống cái bàn ngay ngoài cửa.

“Cũng mất công đến đây rồi thì mình nên nói chuyện chút chứ, mình cũng có tuổi rồi chứ có phải lũ trẻ trâu đâu mà bỏ về bất lịch sự thế em.

Anh tự giới thiệu, anh là Đỗ Đức Hiếu, 24 tuổi, vừa mới ra trường gần 1 năm, hiện đang làm nhân viên thiết kế nội thất.

À, em đẹp hơn anh nghĩ đó.”

Khánh Anh cười thầm, việc đi thẩm mỹ căng da mặt nội soi của cô quả nhiên có tác dụng cho những lần gặp gỡ như thế này, cô gằn giọng:

“Cậu bao nhiêu tuổi mà xưng anh gọi em với tôi ngọt xớt thế.”

Hiếu tỉnh queo:

“Anh đến đây hẹn hò với em là nghiêm túc mà, đâu phải trêu đùa đâu.”

Chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình có thể khiến người ta thay đổi

Những tưởng nhật ký tìm chồng của Khánh Anh sẽ phải vứt tên Hiếu đi nhưng hai tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Hiếu xuất hiện trước mặt Khánh Anh, cũng tại Gió Xưa nhưng lần này anh xuất hiện với một dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc để dài gần chạm vai, bộ râu quai nón cắt tỉa gọn gàng, vóc dáng cao ráo. Anh mặc 1 chiếc áo khoác màu đỏ đô và quần bò bạc thếch.

 Trước ánh mắt sững sờ của Khánh Anh, Hiếu nhe răng cười:

 “Sao? Với bộ dạng này tôi đã đủ tiêu chuẩn để tán em chưa?”.

Cô đốp chát ngay:

 “Ủa, yêu cậu rồi sau này đi đăng ký kết hôn, người ta nhìn vào giấy khai sinh thì chả cười vào mặt tôi à. Trừ khi cậu thay đổi được năm sinh trên giấy”.

“Tôi vẫn nghĩ giấy tờ không quan trọng với một nhà văn tự do như em chứ.” Hiếu đốp chát lại ngay.

“Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể gọi tôi bằng em” – Hân phản bác.

Khương gân cổ cãi:

“Chả nhẽ lúc yêu nhau, em vẫn bắt tôi gọi bằng chị? Thôi thì em bỏ qua chuyện tuổi tác đi, được không?”

Chị không rảnh để chơi với một người mặt còn búng ra sữa như em. Không rảnh yêu, chỉ rảnh cưới thôi.” – Khánh Anh lạnh tanh trả lời. Trong bụng cô đang hò reo chiến thắng. Bất kể người đàn ông nào khi nhắc đến chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình đều rụt vòi, huống chi một chàng trai mới ngoài 20 như Hiếu.

 “Em rảnh cưới phải không, cho anh xin địa chỉ nhà, sang tuần anh bảo bố mẹ qua nhà em tính chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình.” – Đột ngột, Hiếu lên tiếng:

Khánh Anh sa sầm nét mặt:

“Cậu làm tôi bực rồi đó.”

Hiếu cười nhăn nhở:

“Với tuổi của em thì làm bà cô già được rồi còn gì. Anh lấy cho đỡ ế lại không thích à?

Mặc dù nghe những lời chê bai như vậy nhưng Khánh Anh lại bật cười, cô không có lý do gì xua đuổi chàng thanh niên này cả. Vậy là họ tiến đến chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình!

Nhật ký tìm chồng của cô nàng tuổi Tuất

Nhật ký tìm chồng gian nan của cô nàng tuổi Tuất

Nhật ký tìm chồng gian nan của cô nàng tuổi Tuất

Một ngày mưa, Khánh Anh nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Hiếu, thì thầm:

“Em muốn chăm sóc con cái anh ạ”

“Bao giờ?” – Hiếu giọng ngái ngủ:

Khánh Anh giọng thủ thỉ:

“Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su. Em cũng sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm về em và đứa bé sau này”.

Hiếu giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to:

“Em đùa à?”

Thấy Khánh Anh im lặng, Hiếu cũng im lặng. Được một lúc anh bước ra khỏi chăn, không khoác áo và ra cái ghế bành ngồi. Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi nói:

“Em muốn sinh con phải không? Vậy mình cưới nhé.”

Giọng Khánh Anh khinh khỉnh:

“Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già như em đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân, có chồng cũng được mà không có cũng chẳng sao.”

Hiếu bật cười tiến tới ôm Khánh Anh vào lòng:

“Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn tính chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình theo đúng nghĩa.”

Nói là làm nên ngay tuần sau, Hiếu đưa Khánh Anh về ra mắt mẹ và xin cưới. Nhà còn mỗi 2 mẹ con nên khi được giới thiệu Khánh Anh là đối tượng con trai muốn lấy làm vợ, mẹ Hiếu nhìn cô với ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.

Bà tự hỏi Hiếu còn trẻ tuổi như vậy, vì lý do gì lại muốn lấy một người phụ nữ chững chạc như vậy về làm vợ, bà không khỏi hoài nghi về chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình này:

“Cháu có bầu rồi phải không?” – vừa nói bà Lan vừa nhìn một lượt từ mặt đến bụng Khánh Anh với thái độ dò xét.

Khánh Anh chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ, trước mặt người phụ nữ này tim cô đang đập mạnh, rõ ràng từng tiếng, mẹ Hiếu không giống những khó khăn  mà Khánh Anh từng đối đầu. Trong nhật ký tìm chồng của Khánh Anh có lẽ đây là người phụ nữ uy quyền nhất.

Không để người yêu khó xử, Hiếu trả lời ngay:

“Cô ấy chưa có em bé đâu mẹ ạ. Chỉ là con muốn tính chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình, muốn tìm một người về chăm sóc mẹ khi con đi vắng,…”

Sau mấy phút đầu căng thẳng, bà Lan hỏi tiếp:

 “Cháu là người ở đâu?”

“Dạ, cháu sinh ra ở Hà Nội nhưng cả nhà cháu đã qua Úc định cư, chỉ còn mình cháu ở Việt Nam thôi ạ”.

“Sao cháu không theo gia đình, con gái một thân một mình ở đây hình như có hơi tủi thân?”

“Dạ, vì cháu thích ở Việt Nam.”- Khánh Anh đáp hơi khiên cưỡng, cô không thể nào mở miệng mà nói mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng nghệ sĩ. Nhật ký tìm chồng của cô nàng dường như luôn gặp trở ngại với những người phụ nữ vĩ đại như bà Lan.

“Cháu bao tuổi rồi?”.

Câu hỏi này thật sự khiến Khánh Anh lúng túng, mặc dù trông cô trẻ hơn tuổi nhưng sự thật cô vẫn hơn Hiếu đến 1 giáp.

Ngay lập tức, Hiếu đỡ lời cho người yêu:

 “Mẹ, cô ấy cũng tuổi Tuất giống con.”

Rồi bà Lan gằn giọng.

“Nếu bằng tuổi nhau thì đợi 30 tuổi hẵng tính chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình, bây giờ đang sớm quá.” Nói rồi bà quay sang Khánh Anh:

“Cháu cứ từ từ cho nó xây dựng sự nghiệp đa, mới 24 tuổi mà đua đòi lấy vợ. Bác không ưng chuyện lấy vợ sớm như thế này đâu.”

Thấy thái độ của bà Lan càng gay gắt, Hiếu cãi lại ngay:

Cô ấy hơn con 12 tuổi, bây giờ người ta 35 rồi, mẹ tính để 41 mới cho người ta về nhà chồng hả.”

Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Hiếu lúc ấy, Khánh Anh rên thầm trong bụng:

 “Thôi xong rồi”

Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên chuyện tình yêu hôn nhân và gia đình của họ. Mẹ Hiếu kiên quyết phản đối thậm chí bà còn nhịn ăn dọa con. Hiếu vẫn cố gắng thuyết phục mẹ nhưng đều vô ích, sợ Khánh Anh buồn, Hiếu khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.

Trước mặt Hiếu, Khánh Anh luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc một mình. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ, Khánh Anh mới phải khóc chuyện tình yêu và hôn nhân với người đàn ông khác.