Nếu bây giờ em muốn quay lại, anh bỏ người yêu được không?

Vì chút đam mê vật chất, Hòa sẵn lòng từ bỏ mối tình sinh viên đầy kỷ niệm rồi khi bị phản bội cô lại quay về muốn Phúc bỏ người yêu hiện tại.

Em vì chút đam mê vật chất mà dời xa tôi

Em vì chút đam mê vật chất mà dời xa tôi

Em vì chút đam mê vật chất mà dời xa tôi

Phúc và Hòa quen nhau được 3 năm, từ khi cả hai người còn là sinh viên năm nhất với những bồng bột của tuổi trẻ. Tình cảm vốn dĩ đang tốt đẹp, bạn bè cả hai cũng nghĩ sẽ tiến đến hôn nhân và gia đình thì đột nhiên Hòa có thái độ lạnh nhạt và một thời gian ngắn sau thì cô đề nghị chia tay với lý do cả hai không  hợp nhau.

Nhưng chưa đầy một tháng sau người ta lại thấy Hòa cặp kè bên một người đàn ông thành đạt và giàu có. Hóa ra Hòa vì chút đam mê vật chất mà từ bỏ mối tình hơn 3 năm với Phúc.

Đó là một ngày mưa mùa hè, Phúc đứng chờ Hòa trước cổng phòng trọ để mong níu kéo lại tình cảm. Một người đàn ông mạnh mẽ như anh lại có lúc phải quỳ dưới chân phụ nữ để van xin, nhưng Hòa không có chút mảy may suy nghĩ. Cô chấp nhận vứt bỏ tình cảm nhiều năm qua để theo đuổi cuộc sống mình mong ước.

Từ đó cô cũng thay đổi đến chóng mặt, không còn ở căn phòng trọ cho thuê chật chội, không còn đi xe máy cà tàng, không cò mặc những bộ đồ lỗi mốt. Ngay cả khuôn mặt Hòa cũng đi chỉnh sửa, đi phẫu thuật ngực theo phương pháp nâng ngực nội soi và làm đẹp.

Về phần Phúc, anh ôm nỗi đau của tình yêu đầu tan vỡ hơn 1 năm, có lẽ những tổn thương và niềm tin bị mất khiến Phúc không sẵn lòng chấp nhận một người con gái nào bước vào cuộc đời mình.

Rồi Nhi bước vào đời anh như cơn gió lạ, cô gái vô tư nhí nhảnh đó đã giúp Phúc nguôi ngoai đi tình cũ để bước vào chuyện tình yêu và hôn nhân mới.

Nếu bây giờ em muốn quay lại, anh bỏ người yêu được không?

Chia tay người cũ, em muốn tôi bỏ người yêu để quay về bên em

Chia tay người cũ, em muốn tôi bỏ người yêu để quay về bên em

Yêu Nhi được gần 6 tháng thì Phúc có nghe phong phanh chuyện người đàn ông Hòa yêu đã có gia đình, mặc dù đã chia tay nhưng anh vẫn còn vương vấn tình cũ, vẫn đau lòng khi biết cuộc sống của Hòa không hạnh phúc.

Rồi duyên trời như đã định, trong một lần đi dự thầu công trình xây dựng một trường Trung cấp Y tại Huế, Phúc gặp lại Hòa, cô trông tiều tụy đi nhiều so với lần cuối anh gặp.

Tối đó, Hòa gọi điện hẹn Phúc ra quán cà phê ven đường:

“Hình như anh đã quên được em, em thấy hình người yêu mới của anh rồi, cô ấy xinh xắn đấy và ngây thơ nữa.

Chắc bây giờ công việc của anh đã ổn định. Giá như ngày đó em suy nghĩ chín chắn, giá như thời gian quay trở lại em sẽ không bỏ người yêu để chạy theo lối sống sai lầm này.

Người và người đàn ông đó đã chia tay, anh ta đã có vợ con, họ đến tận nhà để cầu xin em buông tha anh ta. Em chưa một lần nào thấy đời mình chua chát đến vậy.

Em bỏ người yêu mới nhưng không dám quay về tìm anh, em không có mặt mũi nào ở lại Hà Nội nên đã chuyển vào Huế được gần 1 năm rồi.”

Nói rồi nước mắt Hòa lại lan nhanh trên gò má, tay cô làn tìm bàn tay Phúc:

“Gặp lại anh lần này là ông trời cho em cơ hội.

 Nếu bây giờ em muốn quay lại, anh bỏ người yêu được không?

 Anh chắc chắn chưa thể quên được em, nếu không sao anh còn dùng chiếc bút máy em tặng.

Chúng ta từng yêu nhau 3 năm, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu buồn vui anh quên được sao.

Hãy cho tình yêu và hôn nhân của chúng ta thêm một cơ hội được không anh.”

Phúc đã có những giây phút do dự, nhưng rồi anh gỡ bàn tay Hòa khỏi tay mình và bước đi:

“Anh chưa quên được em nhưng anh không muốn đánh cược tình yêu của mình thêm một lần nữa.

Người con gái hiện tại, cô ấy không xinh đẹp như em nhưng lại mang tới cho anh sự bình yên.”

Phúc đi bỏ lại Hòa ngồi đó với ly cà phê đắng ngắt, dù vẫn còn day dứt nhưng anh tin lựa chọn của mình là đúng đắn.