Lấy chồng nghèo túng, tôi mơ tưởng đến chàng đồng nghiệp nhà giàu

Sinh ra một gia đình khá giả, từng vứt bỏ mọi thứ để lấy anh chồng nghèo, vì cuộc sống túng thiếu tôi bắt đầu mơ tưởng đến anh chàng đồng nghiệp nhà có điều kiện.

Yêu một anh chàng nhà nghèo

Từng vứt bỏ tất cả để tiến tới hôn nhân với anh chồng nghèo

Từng vứt bỏ tất cả để tiến tới hôn nhân với anh chồng nghèo

Sinh ra trong một gia đình khá giả, bố mẹ làm công chức, lại là con một nên từ khi lọt lòng tôi đã có một cuộc sống êm ấm, đầy đủ. Tôi gặp chồng khi mới bước chân vào cổng trường Đại học. Chồng là chàng trai ngoại tỉnh, tính tình họa bát, thường tham gia các hoạt động công tác sinh viên đoàn thể. Cũng nhờ đó, chúng tôi quen và yêu nhau.

Khi yêu tôi không để ý đến hoàn cảnh của bạn trai, bởi thi vị của tình yêu đầu luôn khiến tôi nghĩ nó có gì đó rất quan trọng. Vì vậy, ra trường chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân và gia đình, bất chấp sự phản đối của bố mẹ tôi. Là người đàn ông có chí cầu tiến, tôi tin chồng sẽ thành công với những ước mơ của mình.

Cùng cực với cuộc sống hôn nhân vất vả

Tôi quả quyết với bố mẹ rằng: “Có ngày chồng con sẽ thành công, con tin anh ấy, bố mẹ cứ chờ mà xem”. Cứ nghĩ, mình cố gắng chịu khó, chịu khổ một thời gian, cuộc đời mình nhanh chóng thay đổi. Vậy là tôi từ một tiểu thư con nhà giàu giờ trở thành người phụ nữ phải tự chi tiêu tính toán từng đồng. Với đồng lương ít ỏi của công viên chức bình thường, tôi chẳng còn biết cảm giác ăn uống nhà hàng sang trọng là như thế nào. Sống trong cảnh thiếu thốn, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, làm gì cũng phải tính toán tiết kiệm từng đồng.

Tôi cảm thấy ngột thở, chán nản với cuộc sống sau hôn nhân này. Chồng tôi, bao năm trôi qua, cố gắng đến mức nào vẫn dậm chân tại chỗ. Ngày qua ngày, vợ chồng cố gắng cật lực nhưng lương bổng chẳng khá lên, chức vụ không đổi, tối về chỉ ru rú trong nhà, nên tôi không còn biết đến cảm giác hẹn hò là gì. Bố mẹ chồng cũng khó khăn, đã hơn 70  tuổi vẫn phải quần quật ngoài đồng mỗi ngày kiếm đồng ra đồng vào. Hàng tháng, lương chẳng được bao nhiêu, vợ chồng vẫn phải gửi trợ cấp về cho ông bà. Phải sống mãi trong cảnh tằn tiện, chắt bóp khiến tôi không chịu thêm được nữa, cảm xúc tôi dành cho chồng không mặn nồng như trước.

Mơ tưởng tới chàng đồng nghiệp giàu có

Chán nản cuộc sống túng thiếu tôi mơ tưởng đến anh đồng nghiệp nhà giàu

Chán nản cuộc sống túng thiếu tôi mơ tưởng đến anh đồng nghiệp nhà giàu

Gần đây, công ty có thêm một nam đồng nghiệp mới, hòa đồng, vui vẻ, đặc biệt anh ấy rất quan tâm tôi. Nhiều hành động cử chỉ của anh đồng nghiệp khiến tôi cảm nhận rằng anh ấy đang có tình ý với mình. Chúng tôi thường xuyên pha trò, nói chuyện vui vẻ, ngay cả trong công việc phối hợp với nhau rất ăn ý. Cũng từ ngày đó, sáng nào tôi cũng háo hức đến công ty để được gặp anh chàng đồng nghiệp. Chỉ cần mỗi lần nhận được tin nhắn của anh, tim tôi lại đập thình thịch và hạnh phúc vô cùng.

Tôi biết mình đã có chồng và đang ngoại tình về tư tưởng trong đầu khi chỉ nghĩ đến người đàn ông khác. Biết bản thân có lỗi nhưng nghĩ đến gia cảnh hiện tại khiến tôi thấy tuyệt vọng lắm. Vợ chồng cưới nhau đã lâu, một ngôi nhà riêng cũng không có, lương bổng không cao, công việc vẫn dậm chân tại chỗ, cứ thế này bao giờ mới khá lên được.

Trong khi gia đình của anh đồng nghiệp lại khá giả, thuộc nhà có điều kiện, cũng là người Hà Nội, lại mới du học nước ngoài về. Tương lai sáng lạn hơn, nếu tôi chấp nhận anh ấy có lẽ cuộc sống sẽ dễ thở hơn bây giờ. Ít nhất những nhu cầu cơ bản, anh đồng nghiệp có thể đáp ứng đầy đủ cho tôi. Một lần đưa cô bạn thân đi nâng ngực nội soi, hỏi ý kiến cô mắng tôi là: “Mày dừng lại đi. Mày không thấy mình đã  thay đổi quá nhiều à. Đã từ bao giờ mày trở nên quá ham vật chất, hám danh vụ lợi như vậy. Trở thành người phụ nữ bội tình bạc nghĩa, có lỗi với chồng, người ta chửi vào mặt cho đấy…”

Có lẽ bạn tôi nói đúng, tôi đã thay đổi quá nhiều, nhưng tiến tới hôn nhân tôi nhận ra cuộc sống này vốn rất tàn nhẫn như vậy. Ai cũng nói tiền bạc không quan trọng bằng tình cảm nhưng nếu không có vật chất thì cuộc sống hôn nhân không bao giờ hạnh phúc thật sự. Quá mệt mỏi với cuộc sống hiện tại, tôi nghĩ mình không thể tiếp tục với người chồng lẹt đẹt này mãi nữa. Bởi tôi cũng không muốn con mình sau này sinh ra phải chịu đựng cảnh thiếu thốn này.