Ê chề chấp nhận cảnh sống chung với chồng có tính trăng hoa suốt 10 năm

Cười trong ấm ức, thầm nghĩ suốt 10 năm nhẫn nhục, chấp nhận, bao dung chỉ hy vọng anh sẽ thay đổi nhưng tôi vẫn phải chịu thua trước tính trăng hoa của chồng.

Mối tình đầu từ thuở 18

Ê chề chấp nhận cảnh sống chung với chồng có tính trăng hoa suốt 10 năm

Ê chề chấp nhận cảnh sống chung với chồng có tính trăng hoa suốt 10 năm

Chồng là mối tình đầu của tôi từ hồi tôi mới 18 tuổi và suốt 10 năm sau đó, tôi cũng chỉ có duy nhất mình anh. Chúng tôi bên nhau những tháng ngày Đại học nghèo khó, đến khi nhà cao cửa rộng không thiếu thứ gì. Hiện công việc là tôi là marketing, nhờ quãng thời gian còn là sinh viên vừa đi học vừa đi làm nắm chắc kinh nghiệm nên ra trường lương khá cao.

Chồng là Giảng viên trường Trung cấp Y, cả ngoại hình và năng lực đều rất nổi bật nên được khá nhiều cô nàng để ý. Về với nhau, tiến tới cuộc sống hôn nhân và gia đình khoảng hơn 2 năm vợ chồng tôi cũng có nhà, có xe đầy đủ không thua kém ai. Khoảng 2 năm sau tôi bắt đầu hạ sinh cu cậu đầu lòng, chồng và gia đình họ hàng 2 bên đều rất vui mừng.

Tất cả chỉ là cái vỏ bề ngoài

Hồi đó, bạn bè ai nấy ghen tỵ và nói rằng tôi có phước lấy được người chồng giỏi, con ngoan, rồi nhà cao cửa rộng… Thực chất “ở trong chăn mới biết chăn có rận”, đâu ai biết rằng đằng sau cái vỏ bọc hạnh phúc ấy, tôi đã phải cam chịu người chồng ngoại tình. Từ ngày vợ sinh con, chồng bắt đầu thay đổi thái độ và thường xuyên ăn nằm với những cô gái trẻ đẹp, quyến rũ bên ngoài.

Nhiều đêm dài, tôi chỉ mong chồng năm cạnh mà không có mùi người đàn bà nào khác, không ôm suy nghĩ về nhân tình. Rồi những ngày cuối tuần nhìn vợ chồng người ta ở bên cạnh nhau, tôi cũng chỉ khao khát sẽ không phải tận mắt bắt gặp cảnh anh đang bên người phụ nữ nào đó. Sống âm thầm trong đau khổ khi biết chồng ngoại tình, tôi vẫn phải đóng trọn vai trò là người phụ nữ đang có tình yêu và hôn nhân hạnh phúc viên mãn.

Ê chề chấp nhận cảnh chồng ngoại tình hơn 10 năm

Nhẫn nhục, chấp nhận, bao dung nhưng tôi vẫn phải chịu thua trước tính trăng hoa của chồng

Nhẫn nhục, chấp nhận, bao dung nhưng tôi vẫn phải chịu thua trước tính trăng hoa của chồng

Tôi thương anh, thứ tình yêu dành cả đời khó lòng buông được, chồng cũng biết điều đó nhưng vẫn dửng dưng với thói trăng hoa. Chồng mặc kệ vợ con một mình trong căn nhà rộng lớn, thoải mái chơi bời với nhân tình. Chồng đổ lỗi cho những người đàn bà đó tự ngã vào lòng anh để ngụy biện cho thói trăng hoa của mình. Vì anh cũng là đàn ông, đứng trước những “gọi mời” nên khó cưỡng lại được, rồi anh nói cũng chỉ coi họ là cuộc vui qua đường.

Vì quá nhẫn nhục, hy vọng anh sẽ sớm từ bỏ mọi cuộc vui bên ngoài, tìm về với vợ con nhưng tôi đã nhầm. Anh muốn tôi hiểu nhưng càng hiểu, càng chấp nhận anh càng làm quá hơn đến mức tôi không chịu được, nổi cơn ghen tuông. Anh ngang ngược nói: “Tôi đã quen chơi bời rồi, giờ không bỏ được. Cô cảm thấy ở được thì ở, không thì thôi”.

Vốn không muốn ly dị, chuyện có thể làm chỉ là cơn ghen tuông, cũng từ đó gia đình tôi đã không còn yên ổn như mọi người thấy nữa. Ngày nào cũng có những cuộc cãi vã về người đàn bào nào đó, khiến cuộc sống vợ chồng càng trở nên mệt mỏi hơn. Đỉnh điểm tôi nhận tờ phiếu chi hàng chục triệu đồng cho cô ả tên Loan đi thẩm mỹ nâng ngực nội soi trong túi chồng. Chúng tôi đã cãi nhau rất lớn, anh sẵn tay tát tôi một cái điếng người.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chồng lại dở trò năn nỉ, rồi làm bữa sáng cho 2 mẹ con. Tôi lại mềm lòng, cứ thế bỏ qua cho anh hết lần này đến lượt khác. Không ít lần tôi nghĩ rằng mình là vợ sẽ đủ khả năng khiến chồng thay đổi nhưng tôi đã nhầm và thua chính sự đào hoa không thuốc chữa của anh. Một ngày nọ tôi như chết lặng khi biết biết tin cô tình nhân đó có bầu, anh tàn nhẫn đề nghị tôi chấp nhận cô làm vợ bé. Vì cô ta còn quá trẻ, anh không muốn phí tuổi thanh xuân của người con gái đó. Anh hứa không bỏ mẹ con tôi, chỉ cần tôi chăm sóc cho nhân tình.

Tôi cười như điên dại, tự hỏi trong suốt 10 năm nhẫn nhục tuổi trẻ và thanh xuân của tôi anh có từng tiếc và nể nang. Trách nhiệm của người làm cha ở anh sao quá lớn, nhưng đã một lần anh thực sự nghĩ mình cũng đang có 1 cậu con trai ngày đêm mong ngóng tình thương của cha nó. Kiên nhẫn, bao dung và tha thứ nhưng anh chưa một lần thực sự hối lỗi và muốn quay về. Quá mệt mỏi và tuyệt vọng, tôi quyết định li hôn và đưa con về nhà mẹ đẻ.