Chồng ra oai với họ hàng bằng cú tát trời giáng với tôi

Tôi chưa bao giờ nghĩ Quân lại đẩy tôi vào hoàn cảnh xấu hổ và ấm ức đến như thế này, để ra oai với họ hàng anh cho tôi nhận cái tát trời giáng.

Tôi mặc sự ngăn cản của gia đình và bạn bè để lấy chồng

Tôi bất chấp lời khuyên can để lấy một người chồng nghèo

Tôi bất chấp lời khuyên can để lấy một người chồng nghèo

Tôi sinh ra ở Hà Nội, là con gái rượu của một gia đình giàu có, bố tôi làm điều hành một trung tâm thẩm mỹ nâng ngực nội soi. Còn Quân là trai tỉnh lẻ, anh từ Vĩnh Phúc lên thủ đô đi học, gia cảnh làm nông nên kinh tế cũng bình thường. Hồi tôi vướng vào tình yêu và hôn nhân với anh, bố mẹ phản đối kịch liệt vì cho rằng Quân chỉ được cái mã đẹp trai chứ không có tài cán gì.

Cũng vì tính tình bướng bỉnh, đã yêu vài lần nhưng không có chàng trai nào vừa ý, chỉ mỗi mình anh chịu ở lại bên cạnh nên tôi quyết chọn anh cho cuộc sống hôn nhân và gia đình.

Đàn ông bình thường khi lấy vợ phải lo toan nhiều thứ nhưng Quân lại là chú chuột sa chĩnh gạo. Đã không mất tiền làm đẹp, phẫu thuật thẩm mỹ ngực cho tôi lại còn từ căn nhà trọ chật hẹp, lấy nhau xong được ở hẳn nhà riêng. Chưa kể vì có hộ khẩu ở thủ đô nên tôi may mắn nhận được công việc nhà nước lương cao. Còn chồng đi làm tiền lương chỉ đủ lo chi phí sinh hoạt chứ không dư ra đồng nào.

Chính vì lẽ đó, mọi việc trong nhà đều do tôi quyết định, việc lớn nhỏ gì anh cũng hỏi ý kiến tôi, dần dà rồi thành quen. Nhưng nhiều người ghen ăn tức ở bảo Quân ăn bám vợ, suốt ngày làm tay sai chăm con cho tôi. Rồi tai bay vạ gió, những lời đó đồn về quê chồng, trong mắt họ hàng anh bỗng trở thành người sợ vợ.

Đến mẹ chồng cũng sợ tôi lấn ướt con bà nên nhiều khi nhắc khéo tôi phận làm vợ. Nhưng tôi cũng chỉ đành ậm ừ cho qua vì cuộc sống gia đình tôi vẫn bình thường, Quân vẫn chưa lần nào có ý kiến gì về chuyện này với tôi.

Chỉ để ra oai với họ hàng chồng tôi để vợ nhân cú tát trời giáng

Chồng tôi tát vợ giữa đám đông chỉ để ra oai với họ hàng

Chồng tôi tát vợ giữa đám đông chỉ để ra oai với họ hàng

Nhưng đúng là ông bà nói không sai, sống lâu ở đâu thì quen ở đó, chỉ về quê lo đám giỗ cho ông nội trước tôi một hôm mà Quân thay đổi đến không ngờ. Để ra oai với họ hàng anh cho tôi nhận cú tát trời giáng vì một lý do vớ vẩn.

Tôi biết nhiều lần về quê, anh em họ hàng lại tiêm vào đầu Quân tư tưởng đàn ông phải có chính kiến, phải có lập trường và quan trọng phải dạy được vợ. Kể cả chuyện vợ chồng “cơm không lành canh không ngọt” thì đàn ông cũng dễ kiếm được vợ, chỉ đàn bà đi bước nữa mới là chuyện khó khăn. Tôi nghe họ nhiều lần thì thầm với nhau nhưng đều bỏ ngoài tai vì nghĩ Quân là người biết suy nghĩ.

Nhưng rồi mọi chuyện lại xảy ra như những con người ghen ăn tức ở kia mong muốn. Đó là ngày mẹ chồng tôi gọi lên thông báo ông nội Quân mất và cần gia đình tôi về gấp cho đủ mặt con cháu để lo hậu sự. Nhưng công việc của tôi khi đó đang trong giai đoạn gấp rút nên đành để chồng và con về trước. Biết anh không vừa lòng nên tôi đã lựa lời nói khéo, Quân cũng ra chiều đồng ý.

Vậy mà buổi sáng hôm sau, khi tôi vừa bước vào nhà, chưa kịp chào hỏi mọi người thì Quân đã lao ra cho tôi nhận một cú tát trời giáng. Tôi ngã ngay giữa sân, con trai chạy ra ôm mẹ khóc còn chồng tôi vẫn không tiếc lời chửi rủa:

“Cô làm gì mà bây giờ mới vác mặt về đây, cô có coi tôi là chồng nữa không.”

Họ hàng anh ở đó, bao nhiêu người chứng kiến nhưng không ai bênh vực tôi, họ hả hê khi nhìn cảnh chồng tôi dạy vợ mà không cần biết ai đúng ai sai. Má tôi còn in hằn dấu bàn tay Quân và cả sự ê chề nhục nhã khi bị chồng chửi thậm tệ ở đám đông.

Tôi thực sự sửng sốt trước thái độ này của Quân, mấy năm sống với nhau anh chưa một lần hành xử như vậy, dù giận chồng nhưng tôi cũng vào thắp hương cho ông nội anh xong ngay sau đó bắt chuyến xe sớm nhất về lại Hà Nội. Tôi nhất định sẽ không tha thứ cho Quân nếu anh không xin lỗi tôi chính đáng.