Chồng mình – người trong thì chán kẻ ngoài thì “thèm”

Luôn đố kị, chán nản vì chồng mình kém cỏi, vô tâm thế nhưng Ngọc không ngờ trong mắt người phụ nữ khác chồng cô lại là người đàn ông tuyệt vời, đáng mơ ước…

Đố kị với “chồng người”, chán nản với “chồng mình”

Luôn đố kị, chán nản vì chồng mình kém cỏi, vô tâm thế nhưng Ngọc không ngờ trong mắt người phụ nữ khác chồng cô lại là người đàn ông tuyệt vời, đáng mơ ước…

Đố kị với chồng người

Mọi người trong văn phòng đã về hết, chỉ còn mình Ngọc. Cô uể oải nhấc máy gọi cho chồng: “Anh đón con nhé. Em có chút việc nên về muộn”. Thật ra cô chẳng bận việc gì cả. Chỉ là tự nhiên cô thấy chán, chưa muốn về nhà. Cô cứ ngồi đó, hết thở dài lại nghĩ ngợi vẩn vơ về cuộc sống sau hôn nhân của mình.

Sẽ chẳng có chuyện gì nếu buổi trưa Ngọc không đi ăn cùng mấy cô bạn học cũ thời đại học. Mỗi đứa lấy chồng một nơi nên khó khăn lắm mới có một cuộc gặp như hôm nay. Lâu ngày không gặp, cả nhóm hàn huyên đủ thứ chuyện, từ công việc, con cái đến chuyện mẹ chồng, nàng dâu, trong đó rôm rả nhất có lẽ là chủ đề về các ông chồng.

Hình như mấy người bạn của Ngọc, ai cũng tốt số lấy được chồng “vàng mười” nên có bao chuyện để khoe. Linh – cô bạn xinh nhất nhóm, có chồng là giám đốc một công ty kinh doanh nội thất mỗi tháng kiếm được cả trăm triệu. Linh chỉ đi làm cho vui, còn tiền chồng đưa thoải mái mua sắm hàng hiệu, rồi đi thẩm mỹ viện làm đẹp, căng da mặt… Con cái, nhà cửa đã có người giúp việc lo, Linh hầu như không phải động tay động chân vào việc gì. Hôm nay, đi làm Linh khoe chiếc túi Dior màu đen chồng mới tặng hôm sinh nhật khiến cả nhóm phải trầm trồ.

Còn Phương, tuy chồng không phải đại gia nhưng cực kì lãng mạn và chiều vợ. Phương hào hứng kể nhân dịp kỉ niệm 7 năm ngày cưới, chồng Phương đã tặng vợ chuyến du lịch tới thiên đường Maldives mà Phương ao ước từ lâu. Xem những bức ảnh hai vợ chồng Phương cùng nhau lặn biển, ngắm cá heo, tung tăng nắm tay nhau dạo bước giữa biển xanh cát trắng, ai cũng xuýt xoa khen ngợi.

Chồng Vân thì là một kiến trúc sư có bàn tay khéo léo và tâm hồn tinh tế. Anh tự tay thiết kế nhà cửa, sân vườn theo đúng ý thích của vợ. Nào là ngôi nhà có không gian xanh mát, nào là ban công ngập tràn hoa, rồi những đồ nội thất sang trọng và đầy tính thẩm mỹ. Vân còn khoe chiếc váy hôm nay cô mặc chính là do chồng đưa đi chọn mua, mặc lên ai cũng phải thừa nhận chồng Vân có mắt nhìn và gu thời trang không chê vào đâu được.

Cứ thế, cả nhóm tíu tít kể chồng mình thế này, thế kia, họ đều là những người đàn ông tuyệt vời. Chỉ có Ngọc lúc thì gật gù, lúc ậm ừ, thỉnh thoảng góp một vài câu khen ngợi.

Đúc kết cuối cùng về “chồng mình”

Đúc kết cuối cùng về “chồng mình”

Đúc kết cuối cùng về “chồng mình”

Càng nghe các bạn kể, Ngọc càng so sánh “chồng nhà người ta” với chồng mình, để rồi vừa đố kị, vừa chán nản. Cô thấy Cường – chồng mình bình thường đến mức chẳng có gì để khoe, có đem khoe thì toàn là tật xấu. Lương kĩ sư xây dựng của Cường chỉ chục triệu một tháng, chẳng thấm vào đâu nếu đem so với chồng Linh. Hai vợ chồng góp lại cũng chỉ đủ ăn tiêu, nuôi đứa con ba tuổi và trả nợ tiền mua căn chung cư nho nhỏ.

Trong mắt Ngọc, Cường không có một chút gì lãng mạn, tinh tế như chồng Phương, chồng Vân. Ngày sinh nhật vợ hay kỉ niệm ngày cưới thì lúc nhớ lúc quên. Nếu nhớ Cường cũng chẳng bao giờ làm Ngọc bất ngờ, bởi lần nào anh cũng mua một bó hoa hồng nhung mà Ngọc thích, quà thì đưa tiền vợ thích gì tự mua, thậm chí Ngọc đi căng da mặt bằng chỉ sinh học trẻ ra cả chục tuổi, Cường cũng chả mảy may quan tâm hay nhận ra. Chuyện ăn mặc, Cường chẳng mấy bận tâm. Vợ mua cho gì thì mặc nấy. Đi làm mặc đồng phục công ty, còn lại thì xuề xòa thế nào cũng được, nhiều lúc vợ phải sắp sẵn quần áo cho. Việc mua sắm trong nhà để tùy vợ quyết định… Cứ như vậy, cả buổi chiều Ngọc ngồi nghĩ về chồng mình mà… chán, chẳng hề tập trung vào công việc.

8 giờ tối Ngọc mới về đến nhà. Lòng vẫn còn đang buồn bực chưa muốn mở cổng, cô gặp chị hàng xóm đi đổ rác. Nhìn khuôn mặt chị sưng húp, một bên mắt tím bầm, cô hoảng hốt hỏi thăm. Chị hàng xóm chỉ khẽ cười buồn: “Lại như mọi khi thôi em ạ”. Ngọc thở dài, nghĩ lại tối qua nghe thấy chồng chị to tiếng quát tháo, chửi bới rồi đập phá đồ đạc. Cũng không phải lần đầu tiên anh ta đánh chị, lần trước chị còn bị gãy tay, bó bột cả tháng trời. Đang chưa biết an ủi chị thế nào, chị hàng xóm nói một câu khiến cô giật mình: “Chị chỉ ước chồng mình bằng được một góc của chồng em thôi!”.

Hóa ra, trong khi cô đang chán Cường vì thấy chồng mình kém cỏi thì lại có người phụ nữ khác ngưỡng mộ chồng cô. Đem so với chồng Linh, chồng Phương, chồng Vân thì chồng Ngọc không giàu có, lãng mạn, tinh tế nhưng có lẽ anh vẫn là người đàn ông tuyệt vời, tốt gấp vạn lần anh hàng xóm vũ phu, chỉ biết đến rượu chè, cờ bạc.

Ngọc mở cửa bước vào nhà, Cường đã tắm cho con xong, cơm ngon canh ngọt đang chờ sẵn. Tự nhiên cô thấy có lỗi với chồng. Cường chăm chỉ làm việc, yêu thương vợ con, không nề hà khi giúp Ngọc dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc con cái, cô còn mong gì hơn nữa…? Ngẫm lại câu nói của người đời: “Nhìn lên thì chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống thì cũng chẳng ai bằng mình”, tự cười bản thân vì đã đem so sánh chồng mình với chồng người khác. Ngọc đã nhận ra mọi sự so sánh đều là khập khiễng. Điều cốt yếu trong hôn nhân và gia đình là hãy biết trân trọng người bạn đời hết lòng yêu thương mình, trân trọng tổ ấm bé nhỏ mà hạnh phúc bình yên mình đang có.